Thời trang nam: đẹp từ khí chất chứ không phải bằng tiền!

Kasano vẫn tin là kiểu mộc mạc, trọng khí chất chứ không phải vật chất. Quần áo hay phụ kiện, xét cho cùng, cũng chỉ là một phần để bộc lộ cái con người bên trong của những gã đã dạn sương trải gió ra ngoài. Chúng khiến một người đàn ông đẹp hơn, không có thì đàn ông vẫn giữ được cái vẻ hấp dẫn tự nhiên từ khí khái của mình. Còn kiểu nam giới mà con người không có gì hấp dẫn cả, chỉ biết khoe quần áo đắt tiền với Kasano cũng chẳng khác gì con manequin diêm dúa.

“Khi bạn khoác một đống quần áo hay phụ kiện xa xỉ lên người, điều quan trọng là sau đó thứ nổi bật nhất phải là khí chất của một người đàn ông. Còn nếu họ chỉ nhìn thấy một mớ quần áo thì đấy là thất bại.”

Đó là câu nói của Alber Elbaz – Fashion designer trong hơn một thập kỷ trở lại của Lanvin.

Kasano không phải là nơi ảo tưởng về thời trang, đặc biệt là những con người vẽ về nó bằng bao nhiêu mỹ từ chan chát. Họ thêu dệt về những bộ quần áo và phụ kiện đắt tiền như thể khoác chúng lên là bạn đã có thể lóng lánh bội phần. Kasano tin là thời đại này dân trí cao rồi, không còn những người như ông hoàng đế cởi truồng bị hai gã thợ may lừa mặc một bộ quần áo vô hình. Thiên hạ cũng không thích những kẻ giàu xổi, đi vào trong các trung tâm mua sắm, quẹt thẻ vài chục triệu mua một món đồ đắt tiền nhưng khoác lên người vẫn chẳng đẹp.

Bạn chỉ cần có rất nhiều tiền là có thể mua được một tấn quần áo và phụ kiện thương hiệu. Nhưng mà gu thẩm mỹ thì không thể dễ gì bỏ tiền ra mà mua như vậy. Nó là một thứ không thể dạy cho người khác được. Họ chỉ có thể tự học. Đấy cũng là điểm duy nhất Kasano thích ở thời trang, nó khiến tất cả mọi người bộc lộ được con người của mình và khiến họ đẹp hơn. Nếu thời trang chỉ là cái vòng xoáy của vật chất thì Kasano xin phép được ở trong hàng ngũ của những người theo tư tưởng khỏa thân.

Những thứ đáng ngưỡng mộ nhất trong khí chất của đàn ông từ trước đến giờ vẫn không thay đổi. Đàn ông cũng không cần phải cầu kỳ chuyện ăn mặc để quyến rũ như phụ nữ thời xa xưa. Cái tôi của họ lại còn quá lớn để chấp nhận trở thành một phần bị cuốn theo cái vòng xoáy của xu hướng. Thế nên trong những phần đực rựa nhất của chuyện ăn mặc, vốn chẳng hề có cái gọi là trendy. Họ sẽ chẳng bao giờ muốn mặc cái gì chỉ bởi người khác nói rằng nó đẹp. Cái bản năng khám phá của đàn ông từ thời thượng cổ vẫn luôn dẫn dắt họ đến với câu hỏi “Tại sao?”. Cuối cùng, mọi thứ vẫn được lựa chọn bởi con người của họ và gu thẩm mỹ của họ.

Gu thẩm mỹ là thứ khiến bạn nhìn thấy vì sao cái ống quần này cần phải cao thêm một ly, vì sao bạn nên chọn cái áo A thay vì cái áo B khiến một người thân trên vốn đậm lại càng thêm béo. Và vì sao mặc khi đi giày màu nâu thì nên đi kèm với dây lưng màu nâu.

Gu thẩm mỹ là thứ chỉ cho mỗi người thấy vì sao chuyện phối hợp quần áo và phụ kiện lại bắt đầu trở nên có ý nghĩa chứ không phải chỉ là nhu cầu che thân.

Kasano nghĩ, ở giữa cái thời đại này, gu thẩm mỹ là một trong những biểu hiện hiếm hoi để có thể đánh giá về vẻ đẹp của tâm hồn. Tiền, đôi khi lại là lời tố cáo đắng ngắt cho việc nghèo nàn về tinh thần.

Frédéric Beigbeder từng trào phúng viết trong một cuốn sách của mình:

“Ngày nay những người nghèo mặc còn đẹp hơn đám nhà giàu”.